Thư viện truyền cảm hứng

Xuyên qua vẻ bề ngoài

Alessandro Vannucci có thể được mô tả là một ví dụ điển hình của nhiếp ảnh nhân văn, một người đi khắp thế giới với lòng nhiệt huyết, tự nhận rằng mình đã học nghề bằng cách bắt chước các nhiếp ảnh gia xung quanh. Anh đã tiếp tục chụp lại hàng ngàn xúc cảm của con người, minh chứng cho câu thành ngữ “một hình ảnh bằng cả ngàn lời nói”. Thông qua việc khám phá những niềm vui, nỗi buồn và sự ấm áp ở Đông Nam Á, Alessandro tạo nên những bức ảnh chân thực và sống động.

Mặc dù một số bức ảnh cho cảm giác như những khoảnh khắc bị đánh cắp, phần lớn ảnh của Alessandro cho thấy anh đã được hoan nghênh bước vào không gian rất riêng tư, thân mật của đối tượng.

“Tôi luôn thử cách tiếp cận "mềm" khi bắt đầu. Tôi giữ máy ảnh ở xa và cố gắng tạo cảm giác thoải mái giữa chúng tôi. Sau đó, khi nghĩ rằng khoảnh khắc đã đến, tôi xin phép họ chụp vài tấm ảnh. Tôi luôn cố gắng tôn trọng người trước mặt mình.“

Với cách tiếp cận mang đậm tính báo chí của anh, không khó để thấy câu chuyện của mỗi cá nhân hiện lên qua ảnh. Loạt ảnh “Ánh mắt chia ly” của anh là một ví dụ hoàn hảo cho điều này, với những hành khách ngồi trên tàu nhìn ra bên ngoài, sẵn sàng bắt đầu hành trình đi tới bất cứ đâu. Ánh nhìn của mỗi đối tượng có thể tiết lộ cả triệu câu chuyện - tất cả đều được chụp từ cùng một góc độ, tại chính khoảnh khắc con tàu rời sân ga.

Kể từ năm 94, Alessandro đã thường xuyên chu du tới những nơi xa xôi. Anh đã khám phá ra “điều kỳ diệu” của nhiếp ảnh trong một chuyến đi tới Hoa Kỳ. Tuy nhiên, chỉ khi đến Niger anh mới nhận ra niềm đam mê thực sự của mình dành cho nghề này: “Vào năm 2006, khi đang theo dõi Nhật thực, trong đầu tôi lóe lên thứ ánh sáng đã đi vào tục ngữ. Lúc đó tôi đang nhập hội với một nhóm các nhiếp ảnh gia khác và tôi quan sát việc họ làm, cách họ di chuyển xung quanh đối tượng, phương pháp tiếp cận, v.v...”

Đam mê du lịch đã truyền cảm hứng cho sáng tạo của anh nhưng cũng chính lòng thiết tha trở về quê nhà và bắt đầu công tác hậu kỳ thúc đẩy anh. Và điều này có thể giúp bạn hiểu rõ về quá trình sáng tạo của anh :Alessandro thường quay trở lại những nơi anh đã từng đến, tìm kiếm những câu chuyện mới với không khí và xúc cảm khác.

Một trong những loạt ảnh đáng nhớ của anh, “Psa Kraom” được chụp ở một khu chợ địa phương gần công trình kiến trúc Angkor nổi tiếng thế giới. Nơi đây được mệnh danh là “thiên đường dành cho các nhiếp ảnh gia”, Alessandro đã khám phá khu vực này nhiều lần, nhưng trong dịp đặc biệt này anh đã tìm thấy “xúc cảm đích thực”. Khám phá khu chợ vào một sáng sớm, khi khu chợ trở nên tối om vì cúp điện, những người bán hàng buộc phải chiếu sáng quầy hàng của mình chỉ bằng những ngọn nến nhỏ. “Bầu không khí trở nên có gì đó huyền diệu... nhóm nhiếp ảnh gia chúng tôi đi cùng nhau nhưng thực tế chỉ mình tôi có thể chụp ảnh nhờ đã lựa chọn ống kính phù hợp.”

Về bản chất, phong cách của Vannucci gắn với việc chỉ sử dụng một ống kính duy nhất trong suốt ba năm qua, đó là NIKKOR 24 mm f1.4. Anh chọn ống kính này vì nó có khả năng làm mờ nét ảnh tự nhiên và độ sâu trường ảnh được giới hạn - một lợi thế hiếm thấy đối với một ống kính góc rộng như vậy. Anh có sử dụng các ống kính khác trong một vài dịp, trong đó có NIKKOR 85 mm f1.8 và NIKKOR 50 mm f1.4 - nhưng chụp ảnh bằng ống kính 24 mm 1.4 là phong cách đặc trưng của anh.

“Tôi cho rằng, về mặt kỹ thuật, sử dụng ống kính 24mm f1.4 hoặc 50mm f1.4, gần như luôn ở khẩu độ tối đa, có thể là một thách thức, đặc biệt là với những đối tượng không ở tư thế sẵn sàng để bạn chụp ảnh. Độ sâu trường ảnh rất ngắn và thường không dễ lấy nét. Với loạt ảnh "Psa Kraom", tôi cũng đã gặp khó khăn với điều kiện ánh sáng rất kém và phải lựa chọn sự cân bằng phù hợp giữa độ nhạy ISO và tốc độ cửa trập đủ nhanh”.

Trong lĩnh vực của anh, việc chụp lại những vẻ đẹp tiềm ẩn của thế giới chỉ là một phần công việc. Xem qua loạt ảnh “Anlong Pi” của anh, bạn sẽ thấy được sự hứng thú với mặt tối trong các câu chuyện về con người. “Theo bước những người công nhân tại bãi rác ở Xiêm Riệp sục sạo giữa những đống phế thải độc hại đang bốc cháy, những người may mắn thì có giày để đi nhưng điều đó là quá ít ỏi để bảo vệ họ khỏi những hóa chất đọng lại trong không khí. Thật ám ảnh khi nhìn thấy gương mặt tươi cười của bọn trẻ giữa những đống tro tàn. Hi vọng thoáng hiện ngay cả trong hoàn cảnh hiểm nguy như vậy”, anh nói.

“Tôi đã tới đó khi sẵn sàng, tôi cố gắng thu thập nhiều thông tin nhất có thể về nơi này, con người ở đây và đặc biệt là việc liệu có tổ chức nào đó đang giúp đỡ họ theo cách nào đó hay không. Mục đích của tôi là kể câu chuyện của họ để tạo nên nhận thức thông qua những bức ảnh của mình”.

Nhìn vào khối lượng tác phẩm của Alessandros, sự chú ý đến chi tiết và sự tận tâm đối với việc kể các câu chuyện có thật về con người là những điều khiến tác phẩm của anh có giá trị. Câu chuyện không được gọt giũa và hiện lên trực tiếp trước mắt bạn, nhưng đủ bí ẩn để thu hút sự chú ý của bạn.

Bạn có thể xem các tác phẩm khác của Alessandro tại www.alessandrovannucci.com